Thứ năm, 28/8/2008, 10:41 GMT+7
Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao News Daily Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2008 Vietnam Ngoisao
Thứ năm, 22/5/2008, 15:13 GMT+7

Tôi ngoại tình vì thói bạo dâm của chồng

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi năm nay đã gần 40 tuổi, lấy chồng gần 20 năm, có hai con đã lớn. Vợ chồng tôi đều có việc làm thu nhập ổn định. Anh hơn tôi một tuổi, rất có trách nhiệm với gia đình, rất siêng năng trong mọi việc, kể cả chuyện... ấy. Hình như anh làm cái gì cũng hùng hục, làm lấy được.

Gần 20 năm chung sống với anh, hàng đêm tôi luôn phải chịu cái kiểu hùng hục ấy. Khi cánh cửa phòng ngủ khép lại là anh vồ lấy tôi, đè nghiến xuống giường, giựt tung cả quần áo tôi, không khác gì kẻ hiếp dâm. Không cần biết tôi có cảm giác gì hay không, anh cứ việc anh anh làm. Xong việc, anh lăn đùng qua một bên và… ngủ. Lúc bình thường khoẻ mạnh còn chịu đựng được, những lúc đi làm về mệt mỏi, hoặc những ngày không được khoẻ, tôi không thể chịu nổi, nhưng vẫn phải chiều anh (thực ra không chiều cũng không được). Tôi cứ nghĩ, chẳng lẽ tất cả đàn ông đều thế sao? Thời gian gần đây, khi tuổi tác cũng đã xấp xỉ tứ tuần, tôi lại càng cảm thấy mệt mỏi chán nản vô cùng, đến nỗi mỗi tối tôi không dám vào phòng ngủ. Vì cứ nghĩ đến cảnh làm tình của chồng là tôi rùng mình, không thể nào có ham muốn được.

Thế rồi tôi gặp anh. Anh hơn tôi cả chục tuổi, nhưng phong độ, lịch lãm. Chúng tôi gặp nhau trong một bữa tiệc cưới của một người bạn. Anh và tôi ngồi chung bàn (hôm ấy tôi đi muộn nên ngồi bàn toàn người lạ). Chúng tôi chỉ nói với nhau những câu xã giao, cho nhau biết công việc và chỗ làm. Khi ra về, anh cố ý đi cùng tôi. Anh dẫn xe cho tôi ra đến đường lớn. Chúng tôi cho nhau số điện thoại, rồi chia tay. Tôi nghĩ đó chỉ là những cử chỉ xã giao thôi, hôm sau là quên ngay ấy mà. Nghĩ vậy nhưng cả ngày hôm sau, tôi như có ý chờ điện thoại của anh. Bất cứ cú điện thoại nào cũng làm tôi giựt mình hồi hộp, linh cảm là anh sẽ gọi cho tôi.

Quả đúng thật, gần hết giờ làm buổi chiều, anh gọi cho tôi. Nhưng không gọi di động, mà gọi máy bàn. Có lẽ anh muốn kiểm tra xem có đúng là tôi làm ở đấy không. Chúng tôi chỉ nói với nhau vài câu hỏi thăm nhau chiếu lệ. Trước khi cúp máy, anh muốn cuối tuần được uống cà phê với tôi. Chẳng biết ai xui khiến, tôi đồng ý ngay. Khi anh cúp máy rồi tôi mới sực nhớ và tự hỏi tại sao mình lại đồng ý dễ dàng thế nhỉ, không biết như thế người ta có khi dễ mình không? Nhưng lỡ rồi, chẳng lẽ gọi lại cho anh để từ chối?

Nghĩ vậy nhưng tôi lại hồi hộp ngóng trông cho mau đến cuối tuần. Thậm chí tôi còn chạy đến quán cà phê mà anh hẹn xem nó ở chỗ nào, để căn thời gian chạy đến cho đúng giờ hẹn. Đây là lần đầu tiên kể từ khi lấy chồng, tôi hẹn với một người đàn ông. Người đời nói đúng thật, khi đã có cuộc hẹn đầu tiên, thì có cuộc thứ hai, thứ ba… không phải là khó và từ quán cà phê đến khách sạn, nhà nghỉ. Vì vậy việc chúng tôi gặp nhau tại khách sạn như là chuyện cần đến phải đến.

Và tôi thực sự bị bất ngờ khi quan hệ chăn gối với anh. Có thể nói, anh và chồng tôi là hai thái cực đàn ông hoàn toàn khác nhau. Chồng tôi là một sự cực hình, là sự chịu đựng không hơn không kém, còn với anh tôi là sự đam mê, là thiên đường cực lạc. Người ta hay dùng từ “thiên đường” hay giây phút “lên tiên” để so sánh với những khoái cảm tột đỉnh khi quan hệ xác thịt. Nếu đúng như thế thì, anh là người đàn ông đã đưa tôi lên “thiên đường” và hưởng thụ những giây phút “lên tiên”. Còn chồng tôi, đã hơn 10 năm nay, hầu như hàng đêm đều đã đưa tôi xuống “địa ngục”trong cách “làm chồng” hùng hục của anh!

Hiện nay tôi phải sống chung với cả “thiên đường” và “địa ngục”. Nhưng “thiên đường” thì một tháng, có khi vài tháng chúng tôi mới gặp nhau một lần (vì anh còn có gia đình vợ con, công việc và nhiều lý do khác). Còn “địa ngục” thì như các bạn đã biết, tôi phải chịu đựng gần như hàng đêm. Tôi đã nói chuyện này cho một vài người bạn thân nhất của mình, thì họ đều nói “nếu không chịu được thì ly hôn đi”. Nhưng, chồng tôi, ngoài việc ấy ra, thì anh là người chồng rất có trách nhiệm với gia đình và anh cũng chẳng có lỗi gì cả (chẳng lẽ lại ly hôn chỉ vì chuyện đó). Và điều quan trọng hơn là, nếu tôi có ly hôn chồng , thì tôi và anh cũng không thể lấy nhau được. Vì anh không thể ly hôn vợ. Chúng tôi đã hứa với nhau là không để hai gia đình tan vỡ. Vì vậy tôi đành chấp nhận sống với cả “thiên đường” và “địa ngục”như thế đã vài năm nay.

Tất nhiên lúc nào tôi cũng có cảm giác có lỗi với chồng. Nhưng khi gặp anh là tôi quên hết mọi thứ cảm giác tội lỗi ấy, để lao vào anh, để được nằm yên trong vòng tay mạnh mẽ của anh… để rồi ngay tối hôm đó, tôi lại phải chấp nhận một sự thật nghiệt ngã với chồng mình. Đàn ông sao lại khác nhau đến thế? Câu hỏi ấy cứ ám ảnh mãi trong đầu tôi mà không sao có được câu trả lời. Xin hãy cho tôi lời khuyên phải làm gì lúc này.

Mai Ngọc

 
Các ý kiến cùng chủ đề (127)
1. Vấn đề là chị quá thụ động (19/8/2008)
Tôi cũng tầm tuổi chị, cũng có mọt gia đình. Hồi tôi mới lấy vợ do chưa được tìm hiểu kỹ vấn đề chăn gối , nên tôi cũng " bạo lực như chồng chị". Việc đó kéo dài 3 năm và tình trạng vợ chồng tôi ngày càng bi đát. Vợ tôi có người bạn là chuyên gia tâm lý...
2. Cô có yêu chú hay yêu người tình? (3/8/2008)
Cô à, con năm nay chắc cũng mới bằng tuổi con của cô thôi, con 16 tuổi. Nếu con có nói gì sai hoặc không hiểu chuyện thì mong cô bỏ qua. Mẹ và bố con chia tay nhau đã lâu lắm rồi. Bố con thì hay nhậu và đánh đập chúng con. Khi còn ở với bố con thì mẹ cũng thường hay quen những người khác...
3. Hãy trao đổi thẳng thắn khi còn có thể (29/7/2008)
chuyện chăn gối trong quan hệ vợ chồng,ngoài nghĩa vụ ra nó còn là nghệ thuật,cả hai phải thật sự hiểu nhau,muố điều đó phải thẳng thăn với nhau nói ra tất cả những điều mình muốn và k muốn như vậy mới hơp tác với nhau thật hòa hợp.ở lứa tuổi của chị còn gì mà k nói thật...
4. Bất hạnh! (29/7/2008)
Thật bất hạnh cho Chị ! Tôi hiểu điều đó nơi Chị nhưng nhu cầu ko phải là tội lỗi mà tôị lỗi bởi trong cách nghĩ của chính chị . Mâu thuẫn vô cùng đó là phần phức tạp của Phụ nữ nói chung giống như nhân vật nữ trong tác phẩm " 24 giờ trong đời người đàn bà"...
5. Hãy nhìn nhận lại tình cảm thật sự (26/7/2008)
Em vừa đọc bài của chị xong là em viết gởi chị vài dòng chữ... Mặc dù em chưa có gia đình nhưng em cũng cảm nhận được sự thất vọng của chị mỗi khi 'làm chuyện ấy'. Có hai trường hợp xảy ra: 1> Chị yêu chồng chị thật lòng nên dẫn đến kết hôn và sinh con: Có thể ban...
6. Cô đã sai hoàn toàn rồi (22/7/2008)
Còn chào cô (con gọi cô bằng cô vì cô cũng xấp xỉ tuổi mẹ con rồi)Con cũng nói trước với cô luôn, con còn nhỏ, có ji không đúng thì cô bỏ qua cho con nhá, theo con nghĩ thì cô đã sai hoàn toàn rồi, con không trách cứ cô, chỉ là theo suy nghĩ của con mà thôi, tại sao cô lại chọn chú rồi lại...
7. Không nên nặng nề về 'chuyện ấy' (2/7/2008)
Bản thân tôi khi đọc bài viết của bạn có một chút thông cảm, một chút suy nghĩ nhưng khi đọc đến những dòng chữ "Người đời nói đúng thật, khi đã có cuộc hẹn đầu tiên, thì có cuộc thứ hai, thứ ba… không phải là khó và từ quán cà phê đến khách sạn, nhà nghỉ....
8. Vấn đề có phải chỉ là chuyện tình dục (28/6/2008)
Em mới chỉ lấy chồng đc 2 năm so ra về tuổi tác cũng như về việc trải nghiệm cuộc sống em còn kém chị rất nhiều nhưng theo em cuộc sống gia đình hôn nhân dựa trên tình cảm, tình yêu. Nếu ko yêu chắc ko thể sống với nhau lâu như thê phải ko chị, ng ta nói hôn nhân giết chết tình yêu em cũng thấy...
9. Có phải đàn ông khác nhau không (23/6/2008)
Gửi bạn Mai Ngọc. Đọc xong bài viết của bạn tôi thấy rất buồn cho chị vì gia đình chị sắp tan vỡ chỉ vì vấn đề tình dục. Chị có thể nói đàn ông khác nhau nhưng tôi cũng có thể nói đàn bà cũng có khác nhau. Cũng có những người đàn bà lại thích quan hệ kiểu như...
10. Không chung sống được thì ly dị (23/6/2008)
Tôi thật không hiểu tại sao chuyện đơn giản như vậy mà nhiều xu hướng suy nghĩ khác nhau quá. Nếu chị thấy không thể chung sống với chồng thì li dị quách cho rồi, lừa dối nhau làm gì? Còn nếu hi sinh vì con cái thì nói chuyện đàng hoàng với anh ấy. Những người ủng hộ chị ngoại tình là...
11. Mọi chuyện cần phải thẳng thắn (23/6/2008)
Đọc xong câu chuyện của chị, đó thật sự là địa ngục rất thông cảm và chia buồn cùng chị .Chuyện đó đã hơn 20 năm mà chăng lẽ chưa bao giờ chị có ý kiến với chồng chị sao? đó là sai của chị và rồi chị đi tìm cái gọi la thiên đường đó la sai thứ 2 của chị .....
12. Tình cảm (23/6/2008)
Khi đọc những dòng tâm sự của chị tôi thấy chị thật đáng thương nếu làm tôi thì tôi cũng sẽ làm như chị mà thôi. Vì cuộc sống vợ chồng đã sống với nhau thì phải hiểu và tôn trọng lẫn nhau, hạnh phúc đâu phải đến từ một phía phải không chị. Nhưng để sống...
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11

Ý kiến của bạn

 
Nếu bạn có những tâm sự cần chia sẻ, hãy gửi vào địa chỉ: changnang@ngoisao.net.
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Buôn chuyện Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Phim mới Nhà đẹp