Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Cuộc thi 'VIẾT VỀ SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ NHẤT 2009' với giá thưởng giá trị (click vào ảnh bên dưới để biết thêm chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Vitamin cho tâm hồn
Gia đình thương yêu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ bảy, 24/10/2009, 09:16 GMT+7

Thu Hà Nội

Có những nỗi nhớ về mùa thu Hà Nội mà ta chẳng thể nào quên được. Dạo bước lang thang trên đường Hoàng Diệu, Phan Đình Phùng... hình như cái nhà này của Tố Hữu, có lần bố bảo ta thế. Đó là ta của những ngày thơ bé - một đứa trẻ lớp 1 và tâm hồn bay bổng, yêu hoa sữa Hà Nội, yêu xà cừ Hà Nội, yêu sấu Hà Nội, yêu hoa điệp vàng Hà Nội. Một kẻ 'sính Hà Nội'.

Dingdang_ar

Một giỏ xe vàng ươm đầy hoa điệp, ta thấy như ta chở được cả nắng về nhà. Bốn mùa, nắng và gió, hoa và lá, thay nhau bay trong gió, rơi rụng quanh chân ta. Mỗi lần cúi xuống nhặt, ta lại tự hỏi sao hoa vẫn đẹp như vậy mà đã lìa cành rồi. Tiếc và thương. Nếu ta là một nam nhân thì chắc đã được ca tụng vì tấm lòng đó rồi. Nhưng là một "nữ sinh" chữ to lớp 1, điều đó cũng bình thường thôi.

Phan Đình Phùng 15 năm trước. Chỉ có một nửa là rợp bóng cây, cây xanh và cao như mái vòm, gió mát nhè nhẹ như vuốt má em bé, thứ cảm giác trong trẻo, nhẹ lắm, mà sau này dù đi nhiều nơi, em bé cũng chẳng bao giờ gặp lại.

Phan Đình Phùng những năm đầu 2000. Đây là một trong những con đường ba hàng cây cổ thụ hơn 150 tuổi đẹp nhất ở Hà Nội. Ảnh: Hoàng Phương.

Những hàng cây "150 tuổi rồi nhưng tâm hồn vẫn còn tươi trẻ lắm". Nắng lốm đốm trên vỉa hè, trông như cái bánh vừng, nhưng nếu ăn được thì chắc hẳn sẽ ngon hơn bánh vừng. Em bé cũng thích cả cái vỉa hè nữa, sao họ không lát gạch vuông nhỉ, họ lát gạch nhiều cạnh nhìn hay thật, trông như bông hoa ấy, cứ tưởng trẻ con mới thích vẽ hoa thôi chứ.

Mỗi lần đến mùa sấu chín, em bé lại có lý do để được lang thang nhiều hơn, chỉ dám nhặt quả rụng về chơi thôi vì có chú bộ đội đứng gác ở đấy, nhỡ bị bắt thì sao. Rồi mùa hoa sữa thơm thơm, cây hoa sữa cao lắm, hoa trắng trắng ly ti ở trên cao, rụng như có tuyết trên đường vậy, mẹ chẳng bao giờ ngửi thấy, nhưng mà em bé thì lúc nào cũng thích hít hà cái mùi hương ấy. Còn cửa hàng lưu niệm Rơm Vàng, cứ đi học về là lại tranh thủ đứng ngoài ngắm, trông lung linh như trong phim hoạt hình vậy. Sao cái cửa của họ toàn bằng kính thôi nhỉ, không giống cửa gỗ nhà mình, họ còn có cả đèn nhấp nháy nữa, nhà mình chỉ đến Tết bố mới treo. Và hôm nào chị bán hàng cũng hỏi em bé có mua gì không, còn em bé thì hôm nào cũng nói dối là chọn quà sinh nhật. ^^

Đông qua, xuân tới, hạ về, thu sang... mỗi mùa một loại hoa. Phan Đình Phùng cũng là con phố có nhiều xe đạp chở hoa ở Hà Nội. Ảnh: Hoàng Phương.

Là thế, và Phan Đình Phùng của 15 năm sau khác nhiều rồi. Có lần em bé đi chơi cùng bạn, muốn kể cho bạn nghe về con phố của 15 năm trước, nhưng rồi đột nhiên ngừng lại, bất giác chợt nhận ra "lớn hết cả rồi". Một thứ cảm giác khó chịu, nuối tiếc nhiều lắm. Chẳng còn như ngày xưa nữa. Không còn những trảng nắng ở cuối đường, cây con đã lớn hết cả. Rơm Vàng của em bé cũng chẳng còn là đẹp nhất, bây giờ họ treo nhiều thứ ở cửa kính quá, trông không đẹp như ngày xưa. Chỉ có đoạn đầu với những cây cổ thụ già là vẫn vậy. Cái không khí trang nghiêm của con phố nhà binh, không sợ đâu, mà là thân thương, là gần gũi, là những hoài niệm chợt ùa về mỗi lần em bé đi qua đây.

Ngày bé, chạy vội từ chỗ nắng vào đây, thấy mát rười rượi, thích thật, nhưng không biết gọi là gì. Sau này lớn, mới biết Nguyên Hồng ví đó như cảm giác "trong lòng mẹ". Đôi khi nghĩ lại, em bé thấy nhớ lắm, muốn ôm cả con đường vào lòng, là của riêng mình thôi, là đừng lớn, đừng đổi thay, cứ thế thôi nhé. Giống như thứ tình yêu đơn phương vậy, chỉ có một người buồn, một người nhớ.

Nụ cười rạng rỡ của một phụ nữ bán hoa, một trong nhiều nét đẹp của thủ đô nghìn năm văn hiến. Ảnh: Hoàng Phương.

Yêu một con phố, chỉ nhẹ nhàng, nhưng tưởng như là mãi mãi.

Có một ước mơ nho nhỏ, được nhẹ bước trên con phố này, bình thản, sống lại cảm giác của tuổi thơ...

 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/34)
1. Mùa của nhớ thương! (10/11/2009)
2. Hương Hà Nội! (4/11/2009)
3. Hà Nội! Yêu lắm! (4/11/2009)
4. Nhớ Hà Nội (1/11/2009)
5. Lãng đãng chiều thu... (31/10/2009)
6. Nhớ Hà Nội! (31/10/2009)
7. Nồng nàn Hà Nội (30/10/2009)
8. Nhớ mùa thu Hà Nội (30/10/2009)
9. Nhớ quá (29/10/2009)
10. Hà Nội tuổi thơ (27/10/2009)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp