Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Quà tặng các 'cây bút' của Chơi Blog hàng tuần (click vào ảnh để biết chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Thể thao
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Việt Nam của tôi
Gia đình thương yêu

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ sáu, 3/7/2009, 06:00 GMT+7

Triết lý tắc đường

Đã bao lần bạn bất lực giữa dòng xe cộ chật cứng, không nhích lên cũng không lùi lại được? Những lúc như thế chỉ có một cách là chờ đợi và mong cho mau hết tắc đường. Nhưng cũng có một cách khá hay để biến những lúc tắc đường thành hữu ích - suy ngẫm về triết lý tắc đường.

Đinh Khương Duy

Đầu tiên, tại sao đường lại tắc? Trước hết vì đường xá ở Việt Nam quá nhỏ. Một người bạn Mỹ đã băn khoăn hỏi tôi tại sao trục đường chính của thành phố Việt Trì, mỗi chiều cũng chỉ đủ cho hai chiếc xe buýt tránh nhau lại được gọi là "Đại lộ Hùng Vương". Trong tư duy của người Việt Nam, thì con đường lý tưởng chỉ có "thênh thang tám thước" cho nên khi số xe cộ ngày một tăng lên không tránh khỏi chuyện những con đường "thênh thang" ấy bắt người ta phải đi lên vỉa hè hoặc chen lấn xô đẩy để giành lấy lối đi.

Tình trạng tắc đường ở thủ đô Hà Nội. Ảnh: Hoàng Hà.

Một kỹ sư xây dựng cho rằng, tắc đường ở Việt Nam theo nguyên tắc "trộn bê tông". Vì chưa có làn đường riêng cho từng loại xe, hoặc có nhưng không ai đi đúng làn đường, thế nên từ xe bus, xe con, xe máy, xe đạp, xe ba gác, xe tự chế, xe cải tiến và cả người đi bộ cùng nhau hoà mình vào nhau như thể sắt thép, đá sỏi, cát mịn, xi măng và tạo thành một hỗn hợp vô cùng bền vững. Đó cũng là lý do tại sao tắc đường ở nước mình khó "gỡ" thế, tách được xe lớn thì xe nhỏ chen vào, rồi người đi bộ cũng tranh thủ băng qua, thế là tắc vẫn hoàn tắc...

Những lúc tắc đường, con người ta bộc lộ phần nào bản tính của mình. Thật thế! Thứ nhất, đó là tính ích kỷ, không ai chịu nhường ai. Trên một đoạn đường cắt nhau không có đèn giao thông, nếu một phía chịu dừng lại để bên kia đi hết thì sẽ không có chuyện tắc đường. Nhưng cả hai bên cùng giống "hai con dê qua cầu", ai cũng muốn vượt qua chố cắt trước, rốt cuộc cả hai cùng kẹt ở giữa, lúc đó muốn lùi lại cũng đã muộn...

Thứ hai, đó là bản tính "túng làm liều", bất chấp luật lệ, bất chấp lề đường hay lòng phố, bất chấp phải đường hay trái đường, chỉ cần có khoảng trống là người ta đổ vào. Người nào đó không muốn làm vậy cũng không được vì nếu không leo lên vỉa hè, họ sẽ thành "kỳ đà cản mũi" những xe đằng sau muốn leo lên. Vậy là tất cả cùng quên mất mình đã học luật để thi bằng lái xe như thế nào.

Thứ ba, đó là tính thiếu kiên nhẫn. Trời nắng như đổ lửa, trước mặt còn cả hàng dài xe cộ chờ được thông đường, vậy mà ai đó vẫn bóp còi inh ỏi, giục giã người đằng trước nhích lên, thậm chí cả văng tục. Những việc ấy đâu có khiến cho "cuộc tắc đường" kết thúc sớm hơn? Lúc ấy, nếu người ta thân thiện quay sang nói chuyện tắc đường với người bên cạnh, có lẽ đường phố sẽ bớt ồn ào hơn...

Không hẳn tắc đường chỉ bộc lộ toàn tính xấu của người Việt Nam. Tôi từng thấy những anh công an cho phép một loạt xe vượt đèn đỏ ngay khi đường thoáng, bởi chỗ ấy không cần thiết phải dừng, mà nếu dừng sẽ dừng rất lâu, và gây ách tắc giao thông tạm thời. Quả là, chuyện tắc đường cho thấy, người Việt cũng có tính cách mềm dẻo, biết thay đổi cho hợp thời thế, chứ không quá cứng nhắc, khuôn sáo.

Lại có những anh chàng nhân lúc tắc đường, dừng lại nhắn tin cho người yêu. Nếu không có lúc dừng lại bất đắc dĩ ấy, hẳn trên thế gian đã thiếu đi một tin nhắn yêu thương.

Còn với tôi, tắc đường là lúc tôi chiêm nghiệm một câu nói trong cuốn sách nào đó rằng: "Cuộc sống ở Việt Nam mỗi ngày qua đi là cả một cuộc "đấu tranh", nhưng không bao giờ ở nơi đây cuộc sống nhàm chán. Thử nghĩ xem, 50 năm nữa khi đường xá hoàn thiện, không còn tắc đường, liệu có ai đó tiếc rằng sao phố xá không còn sinh động như năm mình hai mươi tuổi?"

Vài nét về blogger:

 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/9)
1. ^^ (7/7/2009)
2. Không đồng ý lắm (3/7/2009)
3. Ý thức (3/7/2009)
4. Chẳng nên nhắn tin cho người yêu lúc tắc đường (3/7/2009)
5. Nằm mơ (3/7/2009)
6. Một ý kiến (3/7/2009)
7. Hi (3/7/2009)
8. Lỗi tại ai? (3/7/2009)
9. Hay quá! (3/7/2009)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp