Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Cuộc thi 'VIẾT VỀ SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ NHẤT 2009' với giá thưởng giá trị (click vào ảnh bên dưới để biết thêm chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Vitamin cho tâm hồn
Gia đình thương yêu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ ba, 22/7/2008, 14:19 GMT+7

Vì em là đàn bà

Chỉ có anh ở bên, em mới không ngừng mơ ước…

Moonee

Trời chạng vạng tối, máy bay đột ngột hạ độ cao làm tôi choàng tỉnh. Vài tiếng la ó xung quanh, chắc lúc đó trông tôi sợ hãi lắm nên anh chàng người Indonesia bên cạnh cứ bụm miệng cười vẻ khoái chí. Đúng lúc ấy, Hà Nội cũng hiện ra trước mắt với cơn mưa chiều loang loáng. Lập tức, tôi nhận ra mình đã xa anh hàng ngàn cây số với hơn ba giờ đồng hồ trên chiếc Airbus của Vietnam Airlines. Trở về nhà, nhưng trong lòng không gợn lên một chút nào hân hoan nào cả.

Tại sao lại thế chứ?

Khi để anh ở lại một mình với căn phòng có ô cửa sổ nhỏ, ăn cơm một mình, buổi tối về không có ai bên cạnh. Chỉ nghĩ đến đó thôi, em đã không ngăn nổi những giọt nước mắt!

Trở về với ngôi nhà trống trải, đêm nối vào ngày buồn tênh, hai cậu em đến tuổi yêu không còn dành nhiều thời gian ở nhà vào buổi tối. Và mỗi chiều không có ai đó đi làm về là chạy ùa vào phòng ôm em thật chặt: " DT nhà chôi chứ, vợ yêu của chôi chứ!". Dù lúc nào cũng về trễ hơn lời hứa số nhiều giờ đồng hồ, làm em cong môi giận dỗi, nằm úp mặt vào gối đợi người đến cầu hòa.

Tại sao lại thế chứ?

Khi anh đưa em đi hết shopping center này đến shopping center khác mà không cằn nhằn một câu. Anh khệ nệ ôm đồ cho em, chịu khó chờ bên ngoài hàng giờ trong lúc em loay hoay suy tính xem nên mua món nào, thỉnh thoảng còn góp ý cho những món đồ em chọn. Supporter đồng thời là sponsor. Nhà tài trợ cũng tỏ ra hết sức hân hoan nếu em mua được một món hời. Em đã không thực hiện được ý định khám phá Singapore một mình vì đi đâu cũng có vệ sỹ đi kèm, không có đảm bảo em lạc đường ngay.

Anh rất kiệm lời khen, thậm chí toàn nói ngược lại những điều em mong đợi được nghe. Dù không hay nói ra, em vẫn biết tất cả những thành quả mình đạt được trong cuộc sống có rất rất nhiều phần đóng góp của anh. Dù trong công việc, em là một người hoàn toàn khác, trở về nhà, vẫn chỉ là một cô vợ hay mít ướt và xấu xí. Đôi lúc anh cố tình tỏ ra nghiêm nghị nhắc nhở em: "Vợ tôi 30 rồi đó nhé!". Nhưng cách anh đối xử lại cho em thấy mình luôn bé bỏng và được che chở. 30 tuổi thì sao chứ?

Khi em chỉ cần ho một tiếng là anh đã cuống quýt lo em ốm. Và em ốm thật ngay trong ngày thứ hai đặt chân đến Singapore. Em ho suốt ngày đêm. Anh thì tìm đủ mọi cách cho em ngừng cơn ho. Anh miệt mài chăm sóc, nựng nịu, vỗ về như trẻ nhỏ. Em chỉ có thể nói: "I love the way you love me". Và chỉ mong mình hết ho thật nhanh để đêm anh có thể ngủ ngon giấc, thấy tội nghiệp anh nhiều hơn cho chính mình.

Khi anh với em không chỉ là một người chồng, mà còn là người bạn và người yêu nữa, đôi khi là một ông bố chiều cô con gái nhỏ.

Làm sao có thể chứ?

Khi mỗi ngày nỗi nhớ cứ căng đầy lồng ngực, trong đôi mắt, trong suy nghĩ, trong việc làm…Cứ động đến lại thấy rưng rưng.

Niềm hân hoan chỉ thức dậy khi "I am getting you since you are my sweet home". Mãi mãi sẽ là như thế! Bởi thế, em bỗng thấy những cuộc vui, những chuyến đi chơi xa cũng trở nên vô nghĩa khi không có anh. Mình đã hứa với nhau dù đi đâu cũng sẽ luôn đi cùng nhau mà, anh luôn luôn nhắc em như vậy.

Và em hạnh phúc vì là người đàn bà yêu và được yêu say đắm.

Vài nét về blogger:

   
 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/2)
1. Mình vui mừng vì thêm một người hạnh phúc (22/7/2008)
2. Chia sẻ cùng bạn (22/7/2008)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp