Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao News Daily Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2008 Vietnam Ngoisao

Entry được độc giả và các blogger yêu thích nhất tuần từ 27/10 - 5/11 với 26,7% phiếu bầu chọn (162/606 phiếu):
Mối tình đầu - Blogger Nam Hoàng
 Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Thể thao
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Việt Nam của tôi
Gia đình thương yêu

 Bài nhiều comment Tiếp
Sống là không chờ đợi...
Dù em là tình nhân
Tôi 25
Không cần cố gắng để yêu 
 
Thứ ba, 22/5/2007, 08:09 GMT+7

Vết trăng nhòa, sao chẳng đến đáy sông

(Viết cho điều mà em từng gọi là... tình yêu...!)

Vân Lam

Bất ngờ nhận được thư anh như bất ngờ nói cùng anh lời chia tay ngày ấy... Đã bao lâu rồi anh nhỉ, kể từ một chiều mưa em lang thang trên con đường tấp nập xe cộ mà không biết mình sẽ đi về đâu... Cách đây vài hôm thôi, em còn viết trên blog rằng "Thời gian sẽ làm ta quên đi những gì đáng quên và khắc sâu những gì đáng nhớ". Thế mà giờ đây, em lại trăn trở vì một điều đáng phải quên...!

Tình yêu - đã nhiều lần em tự hỏi nó có hiện diện trong thế gian này? Hay chỉ là một bóng trăng đang soi mình trên cái ao đời tù đọng? Và nhân gian, ai cũng ít nhất một lần nhảy "ùm" xuống cái ao ấy, để rồi ngẩn ngơ nhìn bóng trăng vỡ òa trên mặt nước...

Anh hỏi "có bao giờ em nghĩ đến ngày xưa mà nghe lòng rưng rưng nhớ?"... Có đấy anh ạ! Nhưng cái "rưng rưng" kia không còn là niềm hạnh phúc hay nhớ nhung ngập lòng như thưở bên nhau. Kỳ lạ, thời gian qua đi, ký ức còn lại trong em toàn là những mảnh vỡ... ghim vào tim đau nhói:

"Rồi một ngày đá cũng biết đau...
Những nỗi đau rất đời và rất thực...
Hạnh phúc như thủy tinh...
Tình yêu là gió thoảng...
Đá chợt buồn... đứng lặng ngàn năm... Rồi một ngày anh cũng xa em...
Như cơn mưa vội vàng mùa hạ...
Tàu lắm sân ga, đâu là bến đỗ?
Anh xa rồi... hơn một tầm tay...! Rồi một ngày... em ru giấc nồng say...
Trong nuớc mắt, trong nhạt nhòa quên nhớ.
Anh đứng đó, lặng nhìn em bỡ ngỡ
Chiều mưa buồn, chân em bước bơ vơ...!
(Viết cho anh - 2003)

Đã bốn năm rồi anh. Thời gian vụt bay như "bóng câu" qua cửa sổ... Mọi thứ thay đổi, nhưng cảm giác "đau" năm nào vẫn còn nguyên! Xin lỗi anh, em cũng đã nhủ lòng hãy thử nhìn về chuyện xưa như một kỉ niệm đẹp, nhưng em đã không làm được. Em là người phụ nữ yêu thương với trái tim cuồng nhiệt, nóng bỏng và chân thành... Em biết khá nhiều thứ về tình yêu như: hy sinh, niềm tin và chung thủy, nhưng có một thứ mà mãi đến nay em cũng không biết: đó là lòng vị tha...! Cũng chính vì không biết đến nó, nên ngày xưa, ta mất nhau... Nhưng em không bao giờ hối tiếc, bởi với em, lòng vị tha và sự hy sinh phải được đặt đúng chỗ.

Anh hỏi "Cuộc sống hiện tại có hạnh phúc không, sao ánh mắt vẫn mênh mang buồn như ngày cũ?". Biết thế nào hở anh? Trong đời này không có khái niệm cho từ "hoàn hảo" hay "tuyệt đối". Em nhớ lúc mới vào đời, ánh mắt em vẫn còn "xanh trong" lắm, nhưng rồi những hạt bụi đời đã phủ lên nó một màu buồn man mác, nhất là sau cuộc tình "vĩ đại" anh trao!

Anh nói "nhớ những đêm nằm cạnh nhau ngắm ánh trăng và hát ru em ngủ...". Đừng nhớ nữa anh, nó chỉ làm anh thêm đau khổ và day dứt. Em đã cho đi tất cả không hề toan tính, dù cuối cùng chỉ nhận lại một nỗi đau... Dù sao em cũng ít khi nghĩ về nó. Cũng cách đây vài ngày thôi, em đã viết "Cho và nhận trong tình yêu chẳng khác nhau. Khi cho đi là thấy lòng thanh thản, để khi chia tay không bao giờ hối tiếc khi mình đã sống quá trọn vẹn cho một cuộc tình...". Là thế đấy anh ạ. Em có thể nhớ một chiều mưa em lang thang với nỗi đau khôn cùng khi biết mình bị lừa dối, em có thể nhớ những giọt nước mắt hòa vào nước mưa mặn chát, em có thể nhớ từ một cô bé với trái tim cùng dòng máu thắm lại bị biến thành kẻ hai mặt đỏ - đen... Nhưng em chưa bao giờ nhớ những nụ hôn nồng nàn hay những vòng tay êm ái. Vì với em, cho đi nghĩa là không bao giờ nghĩ đến việc nhận lại hay tiếc nuối...!

Anh nói "Muốn trở về với ánh trăng trong những lần hẹn hò năm cũ, vì giờ đây, anh mới biết em là người phụ nữ yêu anh và hy sinh cho anh nhiều nhất....". Có quá muộn không anh cho một điều "anh mới biết"? Và "ánh trăng" anh nói có thật sự hiện diện trên cõi đời này? Nếu thế thì anh đã quên câu chuyện anh từng kể em nghe. Rằng Trung Hoa xưa, có chàng thư sinh họ Lý, văn hoa thi phú thông thạo ngất trời và rất yêu trăng, yêu hơn cả "yêu đàn bà". Vào một đêm trăng, trong cảm giác chếnh choáng nửa tỉnh nửa say, chàng thư sinh ấy đã nhảy "ào" xuống sông mà vớt trăng... Nhưng ánh trăng chợt tan ra, òa vỡ... hồn chàng phiêu diêu từ dạo ấy...!

Anh đừng nghĩ nữa đến ước mơ "múc ánh trăng vàng" đổ vào đêm tối, bởi nó cuối cùng chỉ là một gáo nước lạnh mà thôi! Dẫu sao em cũng viết lên đây lời cám ơn dành cho anh và tình yêu của anh. Nó dạy em biết cách dùng lý trí để chế ngự con tim, và dùng con tim để mách bảo lý trí. Cũng từ ngày ấy, em chợt nhận ra : ánh trăng là ảo, nhưng đáy sông là có thật, đừng ham vớt trăng mà chìm xuống đáy sông...! Bởi sự thật là... "Vết trăng nhòa, chẳng bao giờ đến được đáy sông!"... Phải thế không anh?...

Vài nét về blogger

 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/27)
1. Cảm xúc rất thật (7/4/2008)
2. Cảm xúc viết cho bạn (2/6/2007)
3. Dù trăng có sáng... (31/5/2007)
4. Giữa tôi và bạn có sự đồng cảm chăng (29/5/2007)
5. Bài viết hay quá (29/5/2007)
6. Vết trăng nhòa, sao chẳng đến đáy sông (26/5/2007)
7. Đồng cảm (25/5/2007)
8. Vết trăng nhòa có thể đến đáy sông (24/5/2007)
9. Mình rất ấn tượng với bài viết này (24/5/2007)
10. Ánh trăng khuyết (23/5/2007)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 

Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Buôn chuyện Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Phim mới Nhà đẹp