Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Cuộc thi 'VIẾT VỀ SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ NHẤT 2009' với giá thưởng giá trị (click vào ảnh bên dưới để biết thêm chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Vitamin cho tâm hồn
Gia đình thương yêu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ sáu, 6/4/2007, 08:02 GMT+7

Tiếng mèo hoang

Nàng đang đứng dưới một gốc cây, ở một khúc đường vắng vẻ. Nàng đứng đó và nhìn chằm chằm xuống mặt đất ngay chân mình, nơi có một tiếng khóc phát ra từ đó. Tiếng khóc của một đứa bé.

Đứa bé ấy đỏ hỏn, và được quấn trong một miếng vải rách rưới, nằm trong một cái giỏ đan cũng rách rưới. Có vẻ như nó đã nằm đó khá lâu rồi, bởi lá khô rụng đầy trong giỏ. Trên bụng đứa bé có một mẩu giấy, mẩu giấy mang dòng chữ: "Nó là một sự dư thừa không được tính trước, và lẽ ra nó không nên có mặt trên đời này bởi nó gây ra những đau đớn".

Nàng đẹp, và nàng mới 18, cũng là cái tuổi đẹp nhất thời con gái. Nhưng nhà nàng nghèo, nghèo và thiếu thốn...

Gió rét. Nàng vẫn đứng đó, vẫn nhìn chằm chằm vào cái vật dưới chân, không biết phải làm gì. Cứ tưởng những cảnh thế này chỉ có trong phim, mà thường trong phim, những em bé như vậy phải "được" bỏ rơi trước cửa của những ngôi nhà sang trọng, chứ không phải dưới một gốc cây nơi vắng vẻ thế này. Một lúc sau, nàng bặm môi, rồi dợm bước đi. Nàng không muốn là một người độc ác, nhưng nàng không đủ điều kiện để làm một người tốt.

Cái giỏ đan đã khuất tầm mắt nàng, nhưng nàng vẫn nghe tiếng khóc vang vọng. Nàng rùng mình. Tiếng khóc nghe như tiếng những con mèo hoang kêu nhau. Thảm thiết và thê lương đến rợn người! Nàng lại dừng bước. Răng cắn môi đến suýt chảy máu, nàng quay lại cái gốc cây ấy. Lại đứng đó và nhìn chằm chằm vào cái giỏ thật lâu. Nhưng nàng nghèo. Ba mẹ nàng đã cực đủ lắm rồi. Thế là, lại một lần nữa nàng bước đi khỏi nó. Nàng vẫn không muốn là một người độc ác, nhưng nàng vẫn không đủ điều kiện để làm một người tốt. Tiếng khóc lại vang vọng, thảm thiết như than cho cái "phận dư thừa" của chính nó, vẫn giống hệt tiếng kêu của mèo đi hoang.

Gió vẫn rét. Vài tiếng đồng hồ đã trôi qua kể từ lúc nàng rời cái gốc cây đó. Nàng đã suy nghĩ rất nhiều, và đã cắn môi đến chảy máu, rồi nàng quyết định quay lại đó. Dù chưa thấy được cái giỏ, nhưng nàng đã nghe tiếng khóc rõ mồn một. Lần này, tiếng vang ấy còn giống tiếng mèo hoang hơn trước, giống đến lạ. Nàng đến gần cái gốc cây, rồi giật mình nhận ra có một con mèo hoang đang đứng cạnh cái giỏ thật. Nó là một con mèo loang lổ trắng đen. Cái mặt màu trắng của nó được điểm một bệt đen to tướng bên mắt trái khiến nó xấu xí một cách đáng sợ. Con mèo cũng giật mình. Nó đứng yên và trừng mắt nhìn nàng. Bỗng nhiên nàng có cảm giác như bị xúc phạm khi con mèo dám đến cạnh cái giỏ, dù rằng nàng biết mình không có cái quyền cảm thấy thế. Nàng giận dữ xua đuổi nó đi. Con mèo biến mất trong chớp mắt. Và do con mèo biến mất, không gian lại trở nên im ắng. Hóa ra lúc nãy là tiếng mèo kêu thật. Bây giờ, xung quanh nàng chỉ là sự yên lặng, không còn tiếng mèo kêu nữa. Yên lặng một cách kỳ lạ. Và nàng chợt nhận ra, nó yên lặng bởi vì cái "sự dư thừa" kia cũng đã ngưng khóc từ lúc nào.

Nhưng một tiếng khóc khác lại bắt đầu. Lần này, tiếng khóc đó không còn giống tiếng mèo hoang kêu nữa. Nó giống tiếng của một con hổ mẹ bị tra tấn hơn. Nàng ngã quỵ. Đúng là nó không nên được tạo ra, hay không nên được tạo ra bởi một người mẹ và một người bố không muốn nó. Nàng là người đã đem đến một bắt đầu cho cái "sự dư thừa" ấy, và cũng chính là người kết thúc nó. Nàng đã không muốn là một người mẹ độc ác, nhưng nàng đã không đủ điều kiện để làm một người mẹ tốt.

Rồi bây giờ, nàng gào thét. Gào thét trong hối hận và tội lỗi. Một tội lỗi dư thừa không được tính trước, và lẽ ra nó không nên có mặt trên đời này bởi nó gây ra những đau đớn.

...

Câu chuyện này xuất phát từ tiếng kêu của một con mèo và một câu nói của một người bạn, xảy ra trong cùng một ngày. Tiếng kêu của con mèo ấy nghe như tiếng trẻ em khóc, và câu nói của người bạn ấy là: "Tuần trước tao vừa đi phá thai".

Vài nét về blogger

 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/5)
1. Có ý nghĩa (23/4/2007)
2. Những linh hồn thơ dại (7/4/2007)
3. Buồn thế (6/4/2007)
4. Cảm động (6/4/2007)
5. Đó là một điều đáng sợ (6/4/2007)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp