Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Cuộc thi 'VIẾT VỀ SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ NHẤT 2009' với giá thưởng giá trị (click vào ảnh bên dưới để biết thêm chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Vitamin cho tâm hồn
Gia đình thương yêu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ bảy, 3/3/2007, 11:36 GMT+7

Tản mạn cho em

Nói chuyện với em đêm hôm kia, 11h30 chẳng hiểu còn đủ tỉnh táo không, chuyện ngày xưa, chuyện linh tinh, tầm phào... Về nhà, không hiểu sao tôi lại nghĩ về cái vỏ ốc. Đại dương và cái vỏ ốc, không hiểu có gợi lên liên tưởng gì không?

Coa Lee

Cái vỏ ốc thì dĩ nhiên chứa trong mình là con ốc rồi. Câu chuyện ở đây là câu chuyện về tương quan của cái vỏ ốc và con ốc. Tương quan nghịch.

- Con ốc thân mềm - vỏ cứng, bên trong và bề ngoài chẳng giống nhau.

- Sự thua thiệt của con ốc được bù trừ bằng cái vỏ và con ốc luôn giấu mình trong cái vỏ. Chậm chạp, không móng vuốt, không gai nhọn, không càng, không nọc độc, nói chung là không có vũ khí tự vệ nên đi đâu con ốc cũng vác cái vỏ cứng theo bảo vệ cho mình.

- Vỏ càng cứng thì càng nặng, con ốc càng an toàn nhưng càng chậm chạp.

- Con ốc thích an toàn không thích rủi ro nên luôn ở vị thế phòng thủ, chẳng bao giờ tấn công và thế nên con ốc suốt ngày trốn trong vỏ.

- Con ốc khép kín vì con ốc không thể từ bỏ cái vỏ của mình. Cơ thể yếu đuối của nó không thể tồn tại bên ngoài sự bảo vệ của cái vỏ.

Mà nhiều khi cái vỏ ốc cũng không chứa trong mình con ốc nào nhỉ!? Có chứ.

- Đó là khi đã bị ăn ốc đổ vỏ đi rồi. Mục đích sử dụng của vỏ ốc là để bảo vệ con ốc chứ không phải để ăn, người ta chỉ ăn những thứ ở bên trong vỏ ốc thôi, ăn rồi thì vứt đi cái vỏ vô giá trị. Giá trị và vô giá trị chỉ cách nhau ở cái nhìn nhận của mỗi người.

- Có cái vỏ ốc to, cũng bị người ta ăn rồi vứt bên bờ biển, nằm nghe sóng nghe gió ngày qua tháng lại. Có đứa bé mù lang thang trên bờ biển được đám bạn nhặt cho cái vỏ ốc ấy, nó áp vào tai và nghe tiếng sóng biển rì rào. Cái vỏ ốc ấy chứa bên trong nó những thứ không thể nhìn thấy bằng mắt thường mà phải cảm nhận bằng trái tim.

- Ốc mượn hồn. Chẳng biết con tôm hay con cua lại đi mượn vỏ con ốc. Trong khi đồng loại của nó vẫn sống bình thường thì nó vác váo cái vỏ nặng nề, chậm chạp và bị nhiễm luôn cái yếu điểm của loài ốc là chẳng thể sống nổi khi rời khỏi vỏ. Con người bắt nó chơi đùa chán chê vì cái sự kỳ lạ, không giống ai của nó rồi vứt bỏ không thương tiếc. Con ốc chết trên bờ. À không, chẳng phải con ốc, con tôm, mà cũng không phải, con cua, mà dù là con gì đi nữa thì nó cũng chỉ là một cái hồn mượn vỏ ốc. Cái vỏ vẫn rỗng không.

Em hỏi vì sao tôi thích em. Tôi khất lại hẹn từ từ sẽ trả lời. Tôi hỏi mình vì sao tôi thích em. Tôi cũng chẳng thể trả lời ngay được.

Quay lại chuyện con ốc mượn hồn. Ngày xưa, khi lần đầu tiên thấy nó, tôi rất hiếu kỳ, muốn quan sát trọn vẹn cơ thể của cái con vật mượn hồn kia. Có người xui tôi đem ngâm nó vào nước ngọt. Tôi làm theo và con vật chết nghẻo. Khi lấy được con vật trong cái vỏ ốc ra rồi thì tôi hơi thất vọng vì nó chẳng có gì là bí ẩn hay "kỳ vĩ" như tôi tưởng tượng. Từ đó về sau, tôi chẳng bao giờ "chơi" ốc mượn hồn nữa.

Thế đấy, khi những bí mật đã được vén màn sự háo hức cũng hết. Cái vỏ ốc không chỉ đơn thuần bảo vệ cho con ốc yếu đuối mà còn là thứ để che đậy những bí mật của con ốc. Những bí mật chẳng có gì là "ghê gớm" cả.

Làm sao tôi có thể kể ra hết những điều tôi thích ở em. Và tôi cũng sợ rằng khi lỡ không còn tìm được ở em điểm gì cho tôi thích nữa thì tình yêu có như con ốc mượn hồn đã chết kia hay không?

Chắc là không. Vì tôi nghĩ mình chẳng bao giờ biết hết những điều làm tôi thích em. Tôi là vậy đấy. Nhiều khi tôi cũng chẳng hiểu nổi mình. Từng ngày,từng ngày, tôi vẫn đang khám phá câu hỏi "Vì sao tôi yêu em?".

À còn chuyện con vịt. Hồi xưa coi truyện Andecxen rồi viết, thơ bốn chữ cũng dài dài mà gieo độc một vần "a". Đọc thấy vui vui. Ngày đó, chưa biết "giải quyết vấn đề" nên chỉ đơn thuần mô tả thôi. Có vẻ không hợp với "không khí trang nghiêm, lâm li bi đát" nãy giờ. Nhưng thấy có chút liên quan nên lấy ra tặng em luôn. Dạo này nghèo khổ thơ ca, không có quà quý, chỉ có quà thường thôi. Đọc xong ráng nhịn cười cho anh vui.

Con vịt con lông vàng
Thì có gì mà lạ
Nhưng vịt cứ thấy mình
Sao mà vàng quá xá,
Giá mà trắng như má
Hay là đen như cha.


Con vịt con cổ lùn
Thì có gì mà lạ
Nhưng vịt chỉ thích mình
Cao như cô thiên nga
"Chân dài" như cô gà
Dáng thật là "thiết tha".


Giọng vịt con khào khào
Thì có gì mà lạ
Nhưng vịt tủi thân quá
Thích mình như sơn ca
Cứ líu lo suốt ngày
Hát trên cành cây xa


Con vịt con buồn buồn
Thẩn thờ ra bờ suối
Cúi xuống nhìn bóng mình
In hình trên mặt nước
Con vịt con sướt mướt
Khóc một mình tủi thân.

PS: Đừng có hỏi vì sao em chẳng có gì đặc biệt mà anh lại thích em nữa nhé, con vịt quay béo ngậy của anh.

Vài nét về blogger

 
 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/11)
1. Ý nghĩa (10/9/2007)
2. Người xưa (22/3/2007)
3. Hãy luôn yêu con vịt béo mập đó nhé bạn (7/3/2007)
4. Cảm ơn Coa Lee nhé (6/3/2007)
5. Vịt con đáng yêu (5/3/2007)
6. Chiếc lá (5/3/2007)
7. Dễ thương quá (5/3/2007)
8. Mình đã đánh rơi một con ốc (4/3/2007)
9. Tôi thích bài viết này (4/3/2007)
10. Không đề (3/3/2007)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp