Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Cuộc thi 'VIẾT VỀ SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ NHẤT 2009' với giá thưởng giá trị (click vào ảnh bên dưới để biết thêm chi tiết).
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Vitamin cho tâm hồn
Gia đình thương yêu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao

 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
 
Thứ sáu, 26/1/2007, 08:04 GMT+7

Bóng đá giống như cuộc đời

Dù có nói, có cảm nhận, có suy luận có là gì đi chăng nữa thì cũng chẳng thể thay đổi được gì. Bóng đá cũng giống như cuộc đời, người ta mong chờ điều chưa đến, mong chờ và hy vọng nó tốt đẹp để rồi nếu nó trôi qua không mong muốn.

Thậm chí trong thất vọng đi chăng nữa thì người ta vẫn phải tha thứ, khép lại, lãng quên nó đi để đón nhận và hy vọng một điều mới, một điều chưa thể tới...

Năm 1995, khi Trần Minh Chiến ghi bàn thắng vào lưới Myanmar, tôi lúc đó mới là học sinh lớp 10.

Vài hôm sau đó, chúng ta thua 4 bàn không gỡ với Thái Lan trong trận chung kết. Tôi và em trai tôi, người cầm cán, kẻ cầm lá cờ VN chưa được tra vào, phủ phục, buồn bã...

Nhưng thời điểm đó, cái thời điểm tinh khiết của bóng đá, chúng ta thua, buồn nhưng chúng ta hy vọng đó chỉ là cái vấp ngã của một đứa trẻ mới lớn.

Tối hôm qua, tôi lại hy vọng rồi thất vọng.

Tôi biết rằng tôi chẳng thể trách các cầu thủ, chẳng thể trách ông Rield, chẳng thể đổ lỗi cho sự kém may mắn... tôi chỉ giật mình, cái giật mình cho cả tôi và những người yêu bóng đá VN, giật mình vì chúng ta đang ảo tưởng quá lớn, ảo tưởng về chính chúng ta.

Có một người bạn bảo tôi rằng: "Tao xem đội tuyển VN thi đấu chỉ bởi vì đằng sau nó có chữ Việt Nam".

Trong khu vực, có nước nào có cổ động viên nhiệt tình hơn, sôi nổi hơn và fair-play hơn cổ động viên Việt Nam (may ra có Indonesia cũng gần gần được vậy). Chúng ta dành tất cả tình yêu cho bóng đá Việt Nam, có người ngồi chờ ngoài giá rét từ 4h sáng để xếp hàng mua cho được chiếc vé vào xem để cổ vũ cho đội tuyển, có người mất gần cả tháng lương để mua cặp vé chợ đen lên đến 2,3 triệu.

Có người khóc ròng như một đứa trẻ khi không được mang trống vào sân vận động cổ vũ (trong trận Việt Nam - Singapore trên sân National của SGP). Trong một lần tôi đọc một bài báo, dưới thời Tổng thư ký LĐBĐ Việt Nam (VFF) Phạm Ngọc Viễn, chúng ta còn có dự án bóng đá tới năm 2020 chúng ta sẽ vào vòng chung kết World Cup. Tưởng.

Ai cũng biết rằng không thể đổ lỗi cho cầu thủ, họ là con em, là anh em máu mủ ruột rà của người hâm mộ, họ đã cố hết sức, dù có một số đã khiến chúng ta buồn và thất vọng, nhưng một người cha người mẹ, người anh người chị không thể ruồng bỏ máu thịt của mình chỉ vì họ hư hỏng, chúng ta phải cảm thấy có lỗi.

Ai cũng biết rằng chẳng thể đổ lỗi cho ông Riedl, ông ta cũng đã cố hết sức, cái chính là trình độ ông ta chỉ đến thế, không thể bắt một người cận thị phải nhìn xa trông xa, thế nhưng tôi buồn, buồn lắm, vì sao ông Rield vẫn cầm quân, đi rồi lại về, phải chăng vì ông có những điều mà HLV khác không làm được với VFF, ông là người "biết điều".

Hôm qua, tôi ngồi xem bóng đá, tôi cảm nhận được cái siết tay của bạn tôi mỗi khi VN lên bóng, tôi cảm thấy cái vui tột độ để rồi thất vọng ngay lúc đó khi Phan Thanh Bình sút ra ngoài quả phạt 11m (cảm ơn cái màn hình mờ tịt làm tôi tưởng đã vào rồi, để vui lên một chút rồi lại...). Tôi buồn, buồn lắm, nhưng tôi không thể làm khác được, nó là cảm giác, mà chẳng ai có thể điều khiển được cảm giác cả. Tôi muốn reo hò, muốn nhảy cẫng lên, muốn hét lên rằng "Việt Nam, Việt Nam" như từng hét cách đây... 12 năm.

Tôi cũng chẳng thể chửi, chẳng thể bỏ về ngay khi Việt Nam thua bàn thứ 2, tôi cũng chẳng thể trách họ.

Chủ nhật này, Việt Nam lại có trận lượt về tại Bangkok, tôi lại hy vọng, lại mong chờ...

Vài nét về blogger

 
Phản hồi của blogger về bài viết (0/4)
1. Hãy tin vào thế hệ trẻ (29/1/2007)
2. Cố lên và đừng có uỷ mị như vậy nữa (26/1/2007)
3. Bóng đá VN còn lâu mới khá lên (26/1/2007)
4. Với VFF, ông là người 'biết điều' (26/1/2007)
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
 
Góc bình luận
Độc giả có thể chia sẻ suy nghĩ, nhận xét về các bộ phim, cuốn sách, tiểu thuyết, vở kịch, ca khúc, show truyền hình... mình yêu thích ở mọi thể loại tới địa chỉ email: hautruong@ngoisao.net
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp